Gia đình tận hiến ĐC - Tân Điền

 
NHỎ TO TÂM TÌNH

 

Tân Điền, đất mới vùng xa,

Xa nơi phố thị, vậy mà đáng yêu.

Xóm đạo người ít , cây nhiều,

Nhưng nhờ ơn Mẹ, thương yêu dạt dào.

Con say tình Mẹ biết bao,

 

Mẹ về thoả nỗi khát khao mong chờ.

Đoàn con giữa lúc ban sơ,

Khó nghèo vật chất, bơ vơ tinh thần.

Người người mơ ước phù vân,

Mẹ về an ủi, muôn phần đổi thay.

 

Thế rồi qua những tháng ngày,

Cùng nhau cầu nguyện, mơ này được chăng ?

Mơ có nhà Chúa khang trang,

Sớm chiều sum họp, vững vàng niềm tin.

Ước mơ cùng với nguyện xin,

Chúa thương đáp trả, làm xiêu lòng người.

 

Và rồi từ khắp nơi nơi,

Mọi người chung góp, dựng ngôi Thánh đường.

Tình trong xóm đạo thân thương,

Trong tình yêu Chúa, nhịn nhường thứ tha.

Niềm vui, ơn Chúa chan hoà,

Dân Ngài vui sống, thoả lòng ước mơ.

 

Nhưng rồi lại cũng chẳng ngờ,

Nỗi buồn chợt đến, lại chờ lại mong.

Mong sao, hết nỗi long đong

Nhà Chúa rộng mở, cho lòng sướng vui.

Bao người lo lắng, bùi ngùi,

Chúa, Mẹ thương giúp, đẩy lùi khó nguy.

 

Và rồi thinh lặng nghĩ suy,

Tâm tình tận hiến, con tuy mọn hèn.

Bớt dần cuộc sống bon chen,

Cùng nhau bên Mẹ, làm quen nguyện cầu.

 

Thế rồi cũng chẳng bao lâu,

Phong ba, sóng gió, tan đâu mất rồi.

Nhờ Mẹ, xin được đáp lời,

Vì thương con Mẹ, phận đời gian nan.

Xin Mẹ nâng đỡ ủi an,

Đừng gặp sóng gió, bình an xóm nghèo,

 

Tình này chẳng có bao nhiêu,

Xin vâng như Mẹ : mọi điều Chúa trao.

Chúng con chẳng dám tự hào,

Vì xa phố thị, ai nào ghé thăm ?

Đường vào thì quá xa xăm,

Mùa khô nắng bụi, mưa dầm lại trơn.

Ai vào đừng nghĩ thiệt hơn,

Vì tình mà đến, thì ơn càng nhiều.

Nơi đây, xóm vắng tịch liêu,

Vậy mà Chúa, Mẹ ban nhiều hồng ân.

 

Các anh, chị ở xa gần,

Sẵn sàng lui tới, chẳng ngần ngại chi.

Cùng đến, cùng ở, cùng đi,

Đi theo lối Mẹ, chẳng nghi ngại gì,

Hướng dẫn lúc buổi hàn vi,

Bây giờ chập chững, Mẹ thì ở bên.

Mong sao được mãi vững bền,

Lớn nhanh, bước mạnh, sánh bên mọi người.

 

Nhờ ơn Đức Mẹ Chúa trời,

Đồng Công cứu độ, rạng ngời ánh quang.

Xin giúp con Mẹ sẵn sàng,

Nhờ Mẹ, trong Mẹ, gẫm tràng Mân Côi.

Tân Điền có bấy nhiêu thôi,

Gửi anh, nhắn chị đừng thôi ân tình.

Mai ngày lúc buổi bình minh,

Cùng về đến bến quang vinh, Mẹ chờ.